Ăn cỗ lấy phần

 Trên trang Làng Việt có người nêu câu hỏi ăn cỗ lấy phần, là mĩ tục hay hủ tục? Nếu là nét đẹp thì đẹp ở đâu?

Câu hỏi này làm tôi nhớ đến trải nghiệm "ngồi đám" (đi ăn cỗ) ở một Hội Đình tại Kinh tộc Tam Đảo, nơi này có tục ăn cỗ lấy phần. 

Thức ăn lên mâm rất đầy đặn, phải đặt chồng lên nhau mới đủ chỗ. Tôi nhìn cái mâm ngồn ngộn ấy cũng thấy hoảng. Mọi người ngồi ăn uống từ tốn, uống rượu trò chuyện là chính, lâu lâu mới gắp một hai miếng, nhưng tôi là khách nên họ chú ý tiếp đồ ăn cho tôi lắm. Trên mâm tôi mới hỏi về chuyện sao làm nhiều thế này, các bác ăn uống lại thanh cảnh thế kia chẳng phải là thừa thãi lãng phí lắm ư. Nhân đó mới có người giải thích, ngồi đám chỉ ăn lấy lệ thôi, và uống rượu với uống canh là chính, các món khô thì để cuối bữa sẽ chia phần mang về cho gia đình, để người nhà cũng được hưởng lộc Đình. 

Ngẫm kĩ thì tôi thấy tục lệ này nếu mọi người đều giữ đúng (không bị lệch lạc đi), thì là rất đẹp. Thứ nhất là mâm cỗ tuy đầy, nhưng không phải là chỉ cho những người ngồi mâm, mà lượng thực phẩm ấy là tính cho dân của cả làng, nhà nào cũng góp giỗ thì nhà nào cũng được hưởng cỗ, tất yếu là phải làm nhiều. Bầy nhiều lên thì trông sung túc, thế là được cả thể diện. Người ngồi đám thì giữ lễ với nhau, không ai ăn uống nhồm nhoàm, thành ra nom văn minh lắm, không vì miếng ăn mà tỏ ra thô tục. Cuối bữa, người ta mang túi đến, một người trên mâm chia đều cỗ vào các phần, mỗi người một phần mang về. Chúng tôi là khách nên không nhận phần, nói thác là đường về xa xôi mang theo không tiện.

18/1/2021

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quy tắc chính tả: Bỏ dấu ở đâu?

Phiên âm tên riêng nước ngoài ra tiếng Việt

Nhật kí chạy bộ (phần 2)