訪 仿 phỏng ~ phóng

Nhân xem ảnh cũ có hai chữ "phỏng sự" và "phỏng thuật" viết lại một vài ghi chú về hai chữ #訪 #仿
1. Chữ 訪, (nghĩa là hỏi thăm) các sách Đường Vận, Tập Vận chỉ ghi thanh khứ, âm "phóng". Sách Chính tự thông (đầu Thanh) ghi nhận thêm thanh thượng, âm "phỏng", bây giờ thường đọc với thanh thượng. Tiếng Hán hiện đại cũng đọc với thanh thượng.

Ở ta, âm "phóng" âm "phỏng" đều dùng, nhưng đọc chữ thì thiên đọc là "phỏng". Về từ thì:

訪事, hồi đầu thế kỉ 20 (năm 1935) còn có người viết là "phỏng sự" (xem ảnh), bây giờ đều nói là "phóng sự".
訪員, "phóng viên", chưa thấy ghi "phỏng".
訪問, "phỏng vấn", chưa thấy ghi "phóng".

Vậy là sự tranh chấp âm đọc "phóng/ phỏng" đại thể là đã định hình theo từ, không thấy chỗ nào nói phóng cũng được, nói phỏng cũng được. Về nghĩa thì phóng hay phỏng đều như nhau, là "hỏi".

2. Chữ 仿 (nghĩa là bắt chước), âm "phỏng", thượng thanh, không có thanh khứ. 仿述 phỏng thuật, 仿譯 phỏng dịch, 模仿 mô phỏng vân vân đều là "phỏng". Nhưng 仿作 "phỏng tác" lại cũng nói "phóng tác"[*]. Vậy là âm "phóng" sản sinh do loại suy theo cặp phỏng // phóng trên.
[*] Phóng tác: Theo một nguyên tác mà viết ra tác phẩm khác.

仿 (nhiếp Đãng, tam đẳng, hợp khẩu) chữ này còn một âm nữa là "phảng", trong "phảng phất" 仿佛, sau do ang > ương mà cũng đọc là "phưởng phất", rồi cũng nói đảo lại là "phất phưởng". Phảng phất nghĩa là "(nghe, nhìn, ngửi) thoang thoảng, không rõ ràng".


(Đã đăng trên facebook ngày 16 / 01 / 2021)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quy tắc chính tả: Bỏ dấu ở đâu?

Phiên âm tên riêng nước ngoài ra tiếng Việt

Nhật kí chạy bộ (phần 2)